Đăng bởi: daugachnoi | Tháng Mười Một 21, 2007

Cô bé bán diêm ở Việt Nam quê hương tôi

Câu chuyện Cô Bé Bán Diêm được nhắc đến mỗi khi giáng sinh về để bày tỏ sự cảm thông và yêu thương hướng tới trẻ em nghèo.

Trước khi kể câu chuyện “Cô Bé Bán Diêm ở Việt Nam quê hương tôi” , mời bạn hãy đọc lại câu chuyện được viết bởi Anderxen.

Đêm giáng sinh năm ấy trời thật lạnh. Đã mấy ngày liền tuyết rơi liên miên, như hối hả điểm trang cho thành phố vẻ thánh khiết để đón mừng ngày kỷ niệm Chúa Cứu Thế ra đời.

Em bé tay ôm bao giấy đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời. Lạnh thế mà bé phải lê đôi chân trần trên hè phố. Đôi dép cũ rích của bé sáng nay bị lũ nhóc ngoài phố nghịch ngợm dấu đi mất. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của bé sưng tím cả lên. Bé cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng đôi mắt ngây thơ ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu sao bé chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến.

Càng về đêm, trời càng lạnh. Tuyết vẫn cứ rơi đều trên hè phố. Bé bán diêm thấy người mệt lả. Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác. Bé thèm được về nhà nằm cuộn mình trên chiếc giường tồi tàn trong góc để ngủ một giấc cho quên đói, quên lạnh. Nhưng nghĩ đến những lời đay nghiến, những lằn roi vun vút của người mẹ ghẻ, bé rùng mình hối hả bước mau. Được một lát, bé bắt đầu dán mắt vào những ngôi nhà hai bên đường. Nhà nào cũng vui vẻ, ấm cúng và trang hoàng rực rỡ. Chỗ thì đèn màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy mầu. Có nhà dọn lên bàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành. Bất giác bé nuốt nước miếng, mắt hoa lên, tay chân run bần bật, bé thấy mình lạnh và đói hơn bao giờ hết. Đưa tay lên ôm mặt, bé thất thểu bước đi trong tiếng nhạc giáng sinh văng vẳng khắp nơi và mọi người thản nhiên, vui vẻ, sung sướng mừng Chúa ra đời…

Càng về khuya, tuyết càng rơi nhiều. Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ lên, như quấn vào hình hài nhỏ bé ốm yếu. Bé vào núp bên vỉa hè giữa hai dẫy nhà cao để tránh cơn gió quái ác và tìm chút hơi ấm trong đêm. Ngồi nghỉ một lát, chợt nhớ ra bao diêm, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón tay bớt cóng. Cây diêm cháy bùng lên thật sáng, thật ấm, nhưng chỉ một lát thì tắt mất, làm bé càng bực mình hơn trước. Bé thử quẹt lên một cây diêm thứ hai. Khi cây diêm cháy bùng lên, bé thấy trước mặt mình một bàn đầy thức ăn, những món đặc biệt của ngày lễ giáng sinh. Bé mừng quá, đưa tay ra chụp lấy thì ngay lúc ấy cây diêm tắt, để lại bé trong bóng tối dầy đặc, với cái lạnh bây giờ càng khủng khiếp hơn. Bé sợ quá, sợ lạnh, sợ tối, vội vàng lấy bao giấy đổ diêm ra hết, rồi cứ quẹt lên từng cây một, hết cây này đến cây khác. Trong ánh sáng của mỗi cây diêm bé thấy mình được về nhà, được gặp lại người mẹ thân yêu. Mẹ âu yếm bế bé đến gần bên lò sưởi, mặc cho bé chiếc áo choàng dài thật ấm, thật đẹp, xong nhẹ nhàng đút cho bé từng miếng bánh ngon. Mẹ trìu mến ôm bé vào lòng, vuốt ve, hỏi han đủ chuyện. Mồi lần que diêm tắt, hình ảnh người mẹ thân yêu tan biến, bé hoảng sợ, vội vàng quẹt lên một que khác, mẹ lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ say sưa quẹt hết mớ diêm này đến mớ diêm khác. Rồi như người điên, bé lấy que diêm châm vào cả hộp diêm. Khi ánh lửa bùng lên, bé thấy mẹ cúi xuống bế bé lên, mang bé bay bổng về nơi đầy tiếng hát, đầy những người thân yêu, bé không còn thấy lạnh, thấy đói gì nữa.

Sáng hôm sau, những người trong phố tìm thấy em bé đáng thương nằm chết bên cạnh đống diêm vãi tung tóe trong ngõ hẻm.
————————————-

Câu chuyện về “Cô bé bán diêm ở Việt Nam quê hương tôi” có điểm khác duy nhất là bé không sống trong lúc trời nhiều tuyết rơi vì thế bé cũng không phải bán diêm hay thắp một que diêm nào để thắp sáng cuộc đời mình.

“Cô bé bán diêm ở Việt Nam quê hương tôi” không chỉ có một nhưng rất nhiều: bé bán vé số, bé bán báo, bé đánh giầy, bé ngồi xin ăn nơi góc đường, bé phụ việc tại những quán ăn nhỏ, phụ xe đẩy thức ăn, bé ngủ trong công viên, bé ngủ nơi trạm xe buýt…thậm chí có những bé mới vài tháng tuổi đã phải ngủ nơi ngã tư vì bị uống nhiều thuốc ngủ… Rồi thì bé nhọc nhằn nhặt những đồng tiền do người qua đường bố thí, hứng chịu những trận đòn không hiểu vì sao…Bé không được đến trường, không có tuổi thơ. Bé cũng không biết mình sao phải như vậy, bé cũng không biết đến Giáng Sinh, biết đến Cứu Chúa yêu thương.

treemngheo1.jpg

treemngheo-2.jpg

treemngheo-3.jpg

 Hằng ngày chúng ta thấy bé, chúng ta suy nghĩ, dừng lại, rồi tiếp tục công việc của mình.

“Chúc em giáng sinh phước hạnh” có lẽ là câu nói bé chưa được nghe bao giờ. Hãy đến chúc em giáng sinh phước hạnh bằng lời nói, hành động và một ít thời gian của bạn cho “Cô bé bán diêm ở Việt Nam quê hương tôi”. Hãy tặng bé một que diêm để thắp sáng ước mơ và hy vọng.


Responses

  1. […] by daugachnoi Những ngày trước Dấu Gạch Nối đã giới thiệu câu chuyện về “Cô bé Bán Diêm ở Việt Nam quê hương tôi” chắc hẳn sẽ làm chúng ta suy nghĩ và đưa ra một quyết định hướng tới các […]

  2. Gần đến mùa Chúa Giáng Sinh mình suy nghĩ nhiều. Đang nằm nghỉ thì chợt nhớ đến chuyện Cô Bé Bán Diêm. Mình lên Internet search mạng câu chuyện nầy và tình cờ biết bạn.
    Câu chuyện chác8 có nhiều người biết đến, nhưng dường như Độc Giả chỉ thưởng thức câu chuyện mà không nối dài thêm thưởng thức câu chuyện có liên quan đến đời thực…
    Và hôm nay mình tình cờ đọc bài của bạn, mạo muội xin bạn cho mình đăng lại trên web nhỏ của mình nhé..
    Mến chúa bạn và bằng hữu Mùa Chúa Giáng Sinh Vui Tươi và Năm Mới Bình An./.


Danh mục

%d bloggers like this: