Đăng bởi: daugachnoi | Tháng Mười 12, 2007

Các Giống Người Khác Nhau

racesmankindbein1894.jpg

Viết tiếp theo loạt bài về Tiến Hoá

Làm thế nào một người theo thuyết sáng tạo có thể giải thích về những chủng tộc khác nhau của loài người? Biến cố Tháp Ba-bên trong Sáng Thế Ký 11 cho chúng ta câu trả lời: Sáng-thế Ký 11

1 Vả, cả thiên hạ đều có một giọng nói và một thứ tiếng.
2 Nhưng khi ở Đông phương dời đi, người ta gặp một đồng bằng trong xứ Si-nê-a, rồi ở tại đó.
3 Người nầy nói với người kia rằng: Hè! Chúng ta hãy làm gạch và hầm trong lửa. – Lúc đó, gạch thế cho đá, còn chai thế cho hồ. –
4 Lại nói rằng: Nào! Chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất.
5 Đức Giê-hô-va bèn ngự xuống đặng xem cái thành và tháp của con cái loài người xây nên.
6 Đức Giê-hô-va phán rằng: Nầy, chỉ có một thứ dân, cùng đồng một thứ tiếng; và kia kìa công việc chúng nó đương khởi làm; bây giờ chẳng còn chi ngăn chúng nó làm các điều đã quyết định được.
7 Thôi! Chúng ta hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng nó, cho họ nghe không được tiếng nói của người nầy với người kia.
8 Rồi, từ đó Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ thôi công việc xây cất thành.
9 Bởi cớ đó đặt tên thành là Ba-bên, vì nơi đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế gian, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất.

Ban đầu, mọi người đều nói cùng một thứ tiếng. Thế cho nên họ rất dễ dàng trao đổi những tài nguyên trí tuệ với nhau, vì ai cũng có thể nói chuyện với bất kỳ ai. Kết quả là chẳng có gì là “không thể” đối với họ hay “ngăn” họ (Sáng Thế Ký đoạn 11:6). Họ đã lựa chọn sự bội phản lại mạng lệnh của Đức Chúa Trời để rồi phải bị phân tán khắp nơi trên đất (Sáng Thế Ký 9:11), một sự bội phản mà kết quả là Đức Chúa Trời đã làm ra nhiều thứ tiếng giữa vòng họ. Chỉ có một số ít người có thể trao đổi với nhau và họ đã hình thành nên nhiều nhóm, và điều này giải thích cho thời kỳ của những “người hang động” vì những giới hạn của ngôn ngữ và sự hỗn loạn của “thời kỳ phân tán” chắc chắn đã tạo nên những người nguyên thủy rất biệt lập. Những giới hạn về ngôn ngữ buộc họ phải phân tán khắp trái đất và sinh sản với những người bà con thân thuộc (in-breed with raletives). Một số chủng tộc loài người đã xuất hiện sau vài thế hệ của việc lai cùng dòng (inbreeding – sanh sản từ sự giao phối với những ngừoi có quan hệ thân thuộc gần gũi – ND). [ Đức Chúa Trời đã tuyên bố sự lai cùng dòng là tội trong luật Môi-se. Ca-in và Sết lấy vợ trong vòng chị em mình, nhưng điều này không phải là tội cho đến khi ban bố luật pháp. Xem trong Lê-vi ký 18 trích dẫn bên dưới.]

5 Vậy, hãy giữ luật pháp và mạng lịnh ta, người nào làm theo, thì sẽ nhờ nó mà được sống: Ta là Đức Giê-hô-va.

6 Chớ một ai trong vòng các ngươi đến gần cùng người nữ bà con mình đặng cấu hiệp: Ta là Đức Giê-hô-va.

7 Chớ cấu hiệp cùng mẹ mình; bằng cấu hiệp, tất làm nhục cho cha mẹ.
8 Chớ cấu hiệp cùng kế mẫu, bằng cấu hiệp, ấy làm nhục cho cha mình.
9 Chớ cấu hiệp cùng chị em mình, hoặc một cha khác mẹ, hoặc một mẹ khác cha, hoặc sanh tại trong nhà, hoặc sanh ở ngoài.
10 Chớ cấu hiệp cùng cháu gái, hoặc cháu gái nội, hoặc cháu gái ngoại; bằng cấu hiệp, ấy là gây nhục cho mình.

Các khoa học gia nói với với chúng ta rằng tất cả các chủng tộc trên thế giới đến từ một tổ tiên là mẹ (giống cái – single, female parent). Về điểm này, Kinh Thánh không phủ nhận “khoa học”. Các chủng tộc (sự khác biệt trong vòng “loài” người) hầu hết là kết quả của việc phân tán khắp trái đất do Đức Chúa Trời thực hiện sau biến cố Tháp Ba-bên.

Còn tiếp.


Danh mục

%d bloggers like this: